ANHVAEM

WOULD YOU WAIT FOR ME FOREVER?
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Chị ơi... Anh yêu em! - Chương 17- 18

Go down 
Tác giảThông điệp
tuongthomhnhp
ADMIN
ADMIN
avatar

POSTS : 2296
Points : 2147483647
Reputation : 0
Join date : 03/10/2011
Age : 25
Đến từ : tiến thắng mê linh hà nội

TÌNH YÊU CHO MỌI NGƯỜI
GAME:
CC:

Bài gửiTiêu đề: Chị ơi... Anh yêu em! - Chương 17- 18   Sat Sep 08, 2012 8:23 pm

Chap 17 :
Mười một ngày lang thang ở Nha Trang , có mặt gần
như cả ngày ở đường Trần Hưng Đạo . Quán cafe , siêu thị , chợ , khu vui
chơi. Giờ cao điểm thì lang thang các bãi biển , những chỗ mọi người
hay tụ tập .Nha Trang rộng quá , đông người quá , hơn mình tưởng tượng
rất nhiều , chị mình thì nhỏ bé ...
Đến ngày thứ 12 thì mình
tuyệt vọng thật sự . Lúc đó ai mà gặp mình ở Nha Trang có lẽ chắc phải e
dè tránh xa mình vì nghĩ là 1 thằng nghiện , râu ria lỉa chỉa ko thèm
cạo , mặt thì phờ phạc xanh sao vì mất ngủ và ko muốn ăn gì.
Mình buộc phải quay về vì đã tiêu đến đồng tiền cuối cùng..
Về đến SG thì việc đầu tiên là mình qua nhà chị , cửa khóa trái . Con
chó hay cột trước nhà cũng ko thấy đâu. Chị đã đi đâu rồi chị ơi .....
Sáng hôm sau mình phải lên trường để xem tình hình , mình đã nghỉ học
liên tiếp 15 ngày nay , bỏ 4 tiết kiểm tra và 2 bài tiểu luận ... Chả
sao !
Buổi trưa về đến nhà thì thấy..chị ngồi gục trước cửa từ
lúc nào. Ko kịp ngạc nhiên, mình vứt balo chạy lại với chị ngay . Chị
ngẩng lên mình , trời ơi , mắt chị thâm quầng rồi ...
Mình ôm
chị dậy dìu chị vào nhà và đi lấy khăn lau mặt cho chị . Chị kể là đã ở
ngoài cửa nhà chị hai ngày nay rồi ( hèn gì tay tị đỏ những nốt muỗi
chích ) , ba chị không cho chị vào nhà nữa (Sao ba chị lại biết cơ chứ,
ko hiểu nổi , hay là có chuyện gì khác..???? ) Mẹ chị thì cũng sợ chồng
một phép , chỉ còn biết đứng trong nhà nhìn con gái mà khóc thôi...
Chị cũng khóc nhiều lắm , nhìn mắt chị là biết mà. Những ngày trước đó
chị ở lì trong nhà chứ ko có đi NhaTrang hay đi đâu hết , cũng ko đi học
luôn .Mẹ chị nói đã nói dối ... Mà thật ra điều này bây giờ ko còn quan
trọng nữa rồi , chị của mình đang ở đây ,đang cần sự che chở của mình.
Hơn bao giờ hết , mình cảm thấy có trách nhiệm phải lo lắng và an ủi chị
, giúp chị vượt qua được giai đoạn này. Điều mà trước đây mình chưa bao
giờ nghĩ tới ..
Năm ngày chị ở nhà mình , chị hầu như ko nói ko
cười ,khác hẳn với hình ảnh cô bé hiếu động trước đây .Đến bữa cơm chị
cũng ăn rất ít , có khi nước mắt chan cơm...... ..Những lúc chị như vậy ,
những trò hề trong lúc ăn cơm trước đây của mình trở nên vô dụng và
khiên cưỡng.... Mình cũng ko hỏi chị chuyện là ntn , sao lại như vậy ?
Vì câu trả lời có lẽ mình đã phần nào cảm nhận đc . Mình chỉ biết vụng
về vuốt tóc chị lúc chị buồn , lấy khăn giấy cho chị mỗi khi chị khóc ,
kể chuyện cười cho chị nghe , đem mấy dvd hài hay hoạt hình mà chị thích
về để mở .. Thứ mà chị cần lúc này , mình đã chủ quan nghĩ rằng , đó là
thời gian... Đó chỉ là thời gian....
Nghĩ lại thì thấy lúc đó
mình thật ích kỷ khi đã ko khuyên chị về nhà xin lỗi , ko giúp chị cố
gắng làm lành với gia đình. Bao giờ cũng vậy , chỉ có gia đình là chỗ
dựa vững chắc nhất khi con người ta khó khăn , sa ngã.. . Mình đang mừng
vì nhờ vậy mà mình đã đc ở bên chị ư ? hình như có một phần nào đó
trong đầu mình nghĩ vậy , thật xấu xa và bỉ ổi .....
Trưa hôm đó
( ngày thứ 6) hai chị em đang ăn cơm thì có tiếng xe máy . Ba và anh họ
chị tới tìm , anh họ của chị đã đến nhà mình 1 lần...........

Như mình đã nói , ba của chị là người rất gia trưởng và nóng tính. Nhưng
mình cũng ko thể tưởng tượng ổng lại vũ phu đến như vậy. Cả hai chưa
kịp nói tiếng nào , mình đã thấy ổng mặt mũi đỏ gay xông đến túm tóc chị
, tát một cái rất mạnh lên má chị :"" Con đĩ này , mày bỏ nhà theo trai
nhà ..."". Cơ thể bé con của chị ko thể chịu nổi cái tát , chị văng vào
góc nhà , đập người vào bàn....
Thật sự là lúc đó ổng hành động
quá nhanh và bất ngờ , mình ko thể làm gì kịp . Máu mình sôi lên cực độ
nhưng vẫn còn kìm chế đc , ổng là ba của chị mình...Mình bay lại đỡ lấy
chị . Ổng tiếp tục xông vào hất mình ra và quát :"" *** này , có cút ra
ko.."" rồi ổng đạp chị mấy cái. Lúc này thì mình ko thể chịu nổi nữa
rồi , mặt mình đỏ rực , hai mắt trợn ngược vì tức giận . Mình vơ ngay
cái dao thái gọt trái cây trên kệ tv gằn :"" Ông ..ông mà còn đụng vào
chị tôi , tôi giết chết ông..."".
Ổng lùi lại ko dám vào nữa ,
nhìn mặt mình lúc đó chắc rất đáng sợ . Lần đầu tiên mình vô lễ nói ra
những lời như thế với người lớn ...Điều mà chính mình cũng ko ngờ được.
Chị sợ hãi ngồi dậy , cố gắng gỡ con dao cầm chặt trên tay mình. Má chị
đỏ rực vì cái tát , tóc tai bù xù :"" H ơi..đừng..ba chị..ba chị
mà..."".
Chap 18 :
Anh họ chị cũng đến vỗ vai mình theo
kiểu anh cả , bảo mình bớt nóng này nọ, đâu còn có đó... . Chị thì hoảng
lắm ,trong mọi cuộc cãi vã , xung đột , chị luôn là người đáng thương
và đau khổ nhất. Chị liên tục van xin mình bỏ dao xuống, miệng lắp bắp
:"" ba chị mà ..H ơi..ba chị.."" . Còn người được-gọi-là ba chị thì đứng
một chỗ , nhếch mép tỏ vẻ khinh bỉ. Mình biết ổng đang nghĩ gì.
Chị chạy lại chỗ ổng níu tay giải thích,khuôn mặt và hành động ko khác
gì một nô tì van xin nhà vua tha mạng trong phim. Chị nói mình chỉ là cu
em của chị , học chung trường chung lớp gì đấy, luống cuống và lặp đi
lặp lại.... Ổng không thèm nghe , và tất nhiên chắc chắn không tin, hất
chị ra rồi quát :"" Thằng Q lôi nó về ( Q là tên anh họ chị ) . Rồi ổng
bỏ ra ngoài sân , để mặc chị gục xuống....
Mình quăng con dao ,
chạy lại đỡ chị . Anh họ chị cũng chạy lại an ủi :"" Không sao đâu em ,
cứ về đi , có gì để anh nói hộ cho ...""
Chị nắm tay mình , nước
mắt chị vẫn chảy trên khuôn mặt vẫn còn hằn đỏ vì cái tát lúc nãy, tay
chị run run :"" Chị phải về đây H ơi , chị xin lỗi em ..Chị về nhà còn
đi học nữa , còn mẹ chị nữa.."" . Mình chả biết phải nói gì nữa , nắm
tay chị thật chặt để động viên , mình biết là ko thể giữ chị ở lại nữa
rồi , chị còn có gia đình , có đầy đủ cha mẹ , chứ ko như mình... .
Anh họ chị quay sang bảo mình yên tâm , có gì để anh lo , ổng cũng xin lỗi về việc hồi nãy , ổng cũng không ngờ....
Chị lên xe rồi , ngoái lại nhìn mình. Ánh mắt chị buồn ko tả xiết , chị
vẫy tay chào mình rất nhanh vì sợ ba chị nhìn thấy. Nhìn dáng chị xa
dần, mình thấy lòng quặn thắt . Sao chị lại khổ thế hả chị ơi...
Tối hôm đó mình nhắn tin cho chị thì ko thấy chị trả lời , gọi điện thì
số của chị không liên lạc được . Lo lắng vô cùng mà ko biết phải làm
sao , ko biết có xảy ra chuyện j với chị ko . Mình chỉ còn biết hy vọng
là dù sao đó cũng là người sinh ra chị , là ba của chị ,hổ dữ không ăn
thịt con.. Rồi còn có mẹ chị ở đó nữa...
Mấy ngày hôm sau tình
hình vẫn như vậy , ko hề có liên lạc gì từ chị . Chị cũng ko hề online
sau đợt ở bv.. . Bấn loạn thật sự và không thể gạt bỏ những ý nghĩ tiêu
cực trong đầu nữa rồi. Nhớ đến cái tát của ba chị mà mình .....

Tối hôm đó khoảng 11pm , mình quyết định sang nhà chị xem tình hình ntn,
và hơn nữa là vì mình nhớ chị quá , mình muốn đc nhìn thấy chị , dù là
nhìn từ xa, mấy ngày nay thậm chí mình còn ko đc nghe giọng chị.. Cứ ở
nhà chắc mình chết mất. Mình gởi xe ở bệnh viện gần đó rồi đi bộ vào .
Nhà chị chưa tắt đèn nhưng cửa đã khóa kín mít .
Mình đứng chờ
một lúc rất lâu , dù biết là gần như chắc chắn sẽ ko đc thấy chị. Mặc kệ
, mình cứ đứng nhìn vào nhà chị , nhìn lên phòng chị dù nó đã tắt điện
tối thui . Phía trước phòng , chỗ ban công , có một chậu xương rồng nhỏ
mà hai chị em đã cùng đi mua vào tết năm ngoái , ko biết là nó đã ra hoa
chưa, chị còn đặt cả tên cho nó ......
Một lúc sau thì dân quân
khu phố tới hỏi mình , mình ấp úng trả lời là tìm nhà bạn . Họ mới nạt
nộ :""tìm nhà ai , tên gì , giờ này còn tìm gì..."". Biết không ổn ,
mình bỏ đi . Có lẽ cũng chưa phải là khuya lắm nên họ gây khó dễ gì
thêm...
Chiều ngày hôm sau thì mình nhận được điện thoại , số lạ
. Mình nhấc máy ngay , đầu dây bên kia rất gấp gáp :"" H, chị đây...""
* * *

____________tonytuonghnhp___________
TONYTUONG&PHANTHOM
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tonytuong.up-with.com
 
Chị ơi... Anh yêu em! - Chương 17- 18
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
ANHVAEM :: CHUYÊN MỤC TÌNH YÊU :: SƯU TẦM NHỮNG CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU-
Chuyển đến