ANHVAEM

WOULD YOU WAIT FOR ME FOREVER?
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Chị ơi... Anh yêu em! - Chương 11-12

Go down 
Tác giảThông điệp
tuongthomhnhp
ADMIN
ADMIN
avatar

POSTS : 2296
Points : 2147483647
Reputation : 0
Join date : 03/10/2011
Age : 25
Đến từ : tiến thắng mê linh hà nội

TÌNH YÊU CHO MỌI NGƯỜI
GAME:
CC:

Bài gửiTiêu đề: Chị ơi... Anh yêu em! - Chương 11-12   Sat Sep 08, 2012 8:21 pm

Chap 11 :
Ngay tối hôm đó mình gọi điện hẹn chị Thảo lần nữa
, chị Thảo từ chối ko muốn gặp mình vị chị nói đã quá mệt mỏi và kiệt
sức rồi, rồi chị cúp máy . Mình gọi lại cho chị liên tục , liên tục cả
chục cuộc gọi ,cuộc gọi này chưa kịp dứt mình đã nhấn gọi tiếp .Cuối
cùng chị cũng chịu bắt máy , ngay lập tức mình xin chị đừng tắt và hãy
nghe mình nói , mình lan man nhiều lắm , dồn dập và gần như van nài cầu
khẩn chị . Mình nói với chị Thảo rằng chị của mình là tất cả đối với
mình , rằng aM là mối tình đầu của chị , rằng chị của mình hiền lành và
yếu đuối tới mức như thế nào . Và hơn hết , mình nói thật ra mình ko
phải là em họ… ( Sau này chị Thảo nói đã nhận ra mình yêu chị mình từ
ngay buổi hẹn ở Osaka , phụ nữ họ thật nhạy cảm.)… Mình van xin chị đến
gần như lạc giọng….
Cuối cùng chị Thảo cũng đồng ý gặp mình lần nữa nhưng với vô số điều kiện.Tất nhiên , mình đồng ý ngay..
Đó là một buổi chiều tối định mệnh , mình sắp xếp một buổi café cho ba
người ( thật ra là bốn ) . Chị đi học về thì aM tới trường rước chị tới
quán café đợi sẵn , mình sẽ tới sau ( mình dặn như vậy ) .
Mình
đi học về thì qua chỗ hẹn , vẫn đeo balo và mặc đồng phục trường. Chị và
aM đã đợi sẵn rồi , đang vui vẻ nói chuyện với nhau . Lúc đó mặt mình
rất hình sự vì hồi hộp nhưng do đèn khá tối nên họ ko nhận ra , vẫn cư
xử như ngày thường. Được một lúc, thấy điện thoại rung , mình biết là
chị Thảo đã đến nên mình nghiêm giọng nói :’’ Em muốn anh chị gặp một
người ‘’ . Thái độ của mình rất rất khác ngày thường , giọng mình run
rẩy đến ngọng..Nói rồi mình nhấc máy :’’ Chị lên lầu 3 bàn trong cùng
nhé ‘’ . Mình để thái độ aM có thay đổi , cũng đúng thôi , anh ta là
thạc sĩ , đủ thông minh để hiểu có chuyện gì đang xảy ra , anh ta ngồi
xoải ra sau , hai tay để 2 bên rất thoải mái và có vẻ thách thức . Chỉ
có bà chị đáng thương của mình là ngồi ngơ ngác nhìn mình , sợ sệt nhưng
ko dám hỏi . ( ôi chị của tôi ơi , mình đã khóc khi type đến dòng này )

Chị Thảo vừa lên đến nơi , nhìn thấy 3 người thì giật mình hiểu
ra , chị đứng im lại, cúi mặt ko bước tiếp nữa . Mình chạy lại níu tay
chị Thảo và nói :’’ Chị ngồi vào đây , em muốn nói với mọi người vài vấn
đề..’’ . Lúc này aM đứng dậy ,nói lớn, rất dõng dạc:’’ Em không phải
nói gì nữa , mọi chuyện chấm dứt ở đây được rồi ‘’ . Rồi anh ta bỏ đi ,
ko thèm quay lại nhìn chị lấy một cái . Mình và chị Thảo đứng bất động ,
chị Thảo đang khóc , nước mắt lăn dài trên má , người đàn bà ấy cũng
đáng thương như chị mình , suốt đời phải khóc vì những thằng đàn ông phụ
bạc..
Một lúc sau thì chị Thảo gạt nước mắt , cố gắng cười nhắc
mình :’’ Chị quen rồi , em xuống nhà coi bé đó sao rồi , chị phải đi
đây’’ ( hồi nãy chị mình đuổi theo gã M )..
Mình giật mình nhớ
ra và phóng như bay xuống dưới .Chị đứng trong bãi gởi xe , cúi mặt , cơ
thể run lẩy bẩy ,hai tay như muốn vò nát lẫn nhau.Có lẽ aM vừa nói điều
gì đó rất phũ phàng với chị.Và có lẽ, đó là lần đầu tiên một cô bé như
chị đón nhận sự cay nghiệt của cuộc đời....Mình chạy lại thật nhanh , ôm
lấy cơ thể gần như mềm nhũn của chị và nói :’’ Chị ơi , về nhà với
em..’’.
Mình dìu chị vào nhà , để chị nằm xuống và vội vàng chạy
đi mua nước và thuốc an thần cho chị . Chị nằm im , mắt mở trừng trừng ,
gần như không nói gì hay làm gì cả , chị chỉ còn là một cái xác ko
hồn..
Mình phóng ra ngoài , mua thuốc , mua nước , mua đồ ăn cho
chị . Gấp gáp đến từng giây từng phút.Về đến nhà , chưa kịp khóa xe ,
khóa cổng , mình chạy vào ngay với chị .
Nhưng trời ơi , chị của
tôi đã đi đâu rồi , phòng tắm , ban công, nhà bếp ..không có chị , ko
thấy chị đâu cả .Gần như một thằng tâm thần mình bay ra ngoài cổng gào
thảm thiết :’’ chị ơi , chị ơi…’’
Mặc cho hàng xóm nhòm ngó , mình vò đầu bứt tai cố gắng nghĩ xem chị sẽ đi đâu trong lúc này , điện thoại chị đã tắt nguồn .
Tin nhắn đến , mình vồ lấy đọc ngay . Tin của lão M :" Em hèn lắm H ạ,
ko đáng mặt đàn ông, chào em !’’ . Mình không còn quan tâm đến lão nữa ,
từ lâu lão ko còn là người mình từng kính trọng rồi, đã hết sạch
rồi.Giờ mình chỉ cần chị mình thôi , mình phải tìm chị ở đâu giữa Sài
Gòn đông đúc bây giờ..
Mình chạy qua nhà chị , ko có . Lên những
quán café quen , ko có . Nhà thờ đức bà , nhà hát thành phố , những chỗ
mà bọn mình hay lui tới,cũng ko có. Mình chạy xe mà gần như ko còn để ý
xung quanh có những gì , đèn vàng đèn đỏ mình cũng vượt hết , bị chửi ,
bị hò hét , mặc kệ… Chị đang ở đâu , chị ơi…
Điện thoại rung
!!! của chị , trời ạ , mình gần như bóp nát cái nút accept :’’ Chị đang ở
đâu , chị đang ở đâu , chị ..’’ . ‘’Sao chị ko nói gì , chị nói đi ,
nói đi chị , em xin chị ..chị đang ở đâu..’’ . Mặc cho mình nói , mình
xin xỏ , mình năn nỉ , một lúc lâu sau chị mới nói :’’ Chị..chị.. xin
lỗi em..’’ . Rồi tắt máy , tiếng ò ý e nghe thật khủng khiếp , nó cướp
mất gần như hết đi sự bình tĩnh của mình , mặt mình tái ko còn giọt
máu..
Chị đang ở đâu hả chị ơi , chị đừng làm em sợ .. Thằng đàn
bà như mình cúi gục và khóc , khóc thành tiếng . Sao chị không nói gì ,
chị ở đâu mà nhiều gió vậy , em chỉ nghe tiếng gió thôi , không nghe
chị nói j cả….
Mình nghĩ đến đây thì bừng tỉnh , có cái gì đó
chạy dọc sống lưng , lạnh lắm. Chẳng lẽ , chẳng lẽ chị đang ở.. Cầu Phú
Mỹ . Trước đây bọn mình hay ra chỗ này hóng gió , chị nói chị thích đứng
ở đây , cảm giác tự do và thoải mái..
Không kịp nghĩ gì thêm
mình lên xe chạy ra cầu Phú Mỹ ngay , vừa đi vừa lạy trời là ko có chị ở
đó .Nhớ lại mặt chị lúc nãy ,mắt mở trừng và ứa nước , mình ko dám nghĩ
tiếp nữa ….
Chị đứng trên cầu , đứng một mình ..Vừa thấy chị
mình quăng cái xe ko kịp dựng chạy lại nắm tay kéo chị :’’ Chị , về nhà ,
về nhà với em , về nhà..’’ . Chị giằng tay mình:’’ Em đi đi , chị ko về
đâu , chị xin em , hãy cho chị ở một mình’’ . Mình gào lên :’’ Chị ơi
em xin chị , chị còn thương em thì về nhà , chị đừng hủy hoại mình như
vậy , chị có biết là em sợ hãi như thế nào ko ?? ‘’ . Chị nhìn mình , cố
gắng cười : ‘’Ngoan , nghe lời chị ,về đi cu, đừng lo cho chị nữa , chị
ko xứng đâu..’’. ‘’Chị , chị về ngay, em yêu chị , em yêu chị ,chị có
biết không , em yêu chị đấy , em không muốn mất chị.’’.
Chị nhìn
mình , vuốt tóc mình chống chế :’’ uh , yêu chị thì về đi , chị cũng
yêu em lắm’’ . Mình gào lên : ‘’Không phải , chị ơi..Anh yêu em , yêu em
đấy ,yêu như thế này này ‘’ .
Mình cầm cái chai Sting gần đấy
phang mạnh vào đầu , máu tóe ra , chảy xuống mặt , đỏ lòm cái áo trắng
đi học . Mình hét lớn lần nữa :’’ Chị đi về , về với em ‘’ . Đến lúc này
thì chị hoảng thật sự , nắm chặt tay mình sợ hãi , gỡ cái cuống chai
trên tay mình ra , lẩy bẩy :’’ Chị về , về mà , em ngồi xuống để chị lau
máu’’ . Mình nói như ra lệnh :’’ Xíu nữa lau sau , chị đi với em..’’
Chị sợ hãi nghe lệnh mình ,luống cuống lên xe ngồi sau ôm chặt mình, chặt lắm .Mình phóng như bay , theo hướng đi Vũng Tàu….
Chap 12 :
Hình như con người khi đã đạt đến một cảnh giới vô thức nào đó , thì sẽ
không cảm nhận mọi thứ như đau đớn , mùi vị ,sợ hãi... Tất cả hành động
dường như không phải được điều khiển bằng bộ não , nó gần như là bản
năng.
Mình chạy xe rất nhanh , kéo hết tốc lực của chiếc sirius
cha truyền con nối . Chị ngồi sau ôm mình chặt cứng , van xin mình để
chị xuống , để chị lau máu và đưa mình vào bệnh viện,mình biết là chị
đang cảm thấy rất hoảng loạn , bình thường chạy xe có hơi nhanh một xíu
là chị ngồi sau nhéo hoạc đấm bộp bộp vô lưng mình rồi , chị nhát lắm..
Gần đến thành phố vũng tàu thì cơ thể mình gần như kiệt sức , đầu óc
như có hàng ngàn con ong vo ve ở phía trong . Mình dừng xe lại vì biết
là ko thể chạy xe đc nữa , hơn hết là mình bắt đầu cảm thấy sự ngu dốt
khi mạo hiểm tính mạng của chị như vậy. Mình ko còn nhớ lúc đó như thế
nào nữa , hình như là mình rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh , sáng ngủ
dậy thì thấy đang nằm trong bệnh viện . Chị ngủ gục ở dưới chân , tội
nghiệp chị quá..
Mình nằm im nhìn chị ngủ , đầu mình đã bị cắt
đi một chỏm tóc và băng kín mít , hơi ê ẩm nhưng ko đau. Nói thật là
nhiều khi xem phim thấy cái cảnh này ,mình ngồi thẫn thờ mất mấy phút vì
đồng cảm..
Một lúc thì chị tỉnh , mắt chị không đỏ mà gần như
hai quầng mắt thâm đen , chắc chị vừa ngủ ngục, chưa bao giờ mình thấy
chị như vậy . Chị hỏi han mình đủ kiểu ,mang đồ ăn nước uống cho mình ,
nắm tay mình . Thấy chị lại sắp khóc , mình nói ngay :"" chị ko đc khóc ,
em có chết đâu mà"" . Chị bặm môi nín . Mình cầm tay chị , nói với thái
độ chân thành và tình cảm nhất mà mình có thể :"" chị quên chuyện hôm
đi nha , quên hết đi , ko đáng để nhớ đâu.."" . Chị bảo :"" Hôm qua có
chuyện gì vậy em?"" . Mình bật cười , lần đầu thấy chị trả lời thông
minh quá ..
Buổi trưa đó , dù chị nằng nặc đòi ở lại nhưng mình
ko chịu , nhất định bắt chị phải về đi học , phải về nhà. Mình biết ba
chị là người ntn , tối qua mình đã ko nhớ tới điều này , cứ vô tâm nghĩ
chị cũng tự do như mình...
Nằm viện 3 ngày thì mình xuất viện , thằng bạn mình đi xe đò xuống rồi chở mình về , chị nhờ nó thế .
Về đến nhà thì mình nhận được tin của chị , ba chị bắt chị phải về nhà
ăn cơm trưa và phải có mặt ở nhà trước 9:15pm , đúng 15 phút khi tan học
AV . Hình phạt sau một tối đi đêm mặc dù chị có nhắn tin về nhà xin
phép , nhắn tin rồi tắt nguồn ngay..
Lúc đó mình cũng khá bình
tĩnh vì đã lờ mờ cảm nhận đc qua những lần nói chuyện đt với chị . Với
lại mình chủ quan nghĩ :"" chắc vài ngày nữa đc tha , chị lại qua nhà
mình , lại ăn cơm trưa ,lại hát hò , sẽ không phải sợ xuất hiện của aM
nữa, nó khiến mình lạc quan lên hẳn..."". Nhưng mình đã lầm , lầm to .
Một tuần trôi qua , sốt ruột và lo lắng . Mình vẫn dành chở chị về nhà
lúc học Av , vẫn thỉnh thoảng chờ chị trước cổng trường để đưa chị chai
nước , hộp bánh . Nhưng thời gian của chị quá gấp gáp , lại đúng mùa thi
cử nên gần như mình ko nói gì với chị được nhiều . Tối về chỉ biết gọi
điện thoại , nhắn tin cho chị , chúc chị ngủ ngon qua FB , yahoo ..
Hai tuần trôi quá , chán nản thật sự . Lúc đó cảm giác gần như là thèm
khát chị , tay chân bấn loạn muốn đấm đá cấu xé, chị chờ đến ngày chị
qua nhà là sẽ bay thật chặt đến ôm chị , ôm cho chị nghẹt thở , ko cho
chị thoát luôn. Sẽ nói với chị tất cả tình cảm chất chứa trong lòng bấy
lâu nay, nói thật rõ ràng và rành mạch , ko thì thầm , thủ thỉ...
Sáng ngày thứ 16 thì nhận đc tin nhắn của chị :"" chắc từ nay chị không
qua ăn trưa với em đc rồi cu ơi , ba chị nói nếu còn nhắc đến chuyện
này một lần nữa thì... Với lại H ơi , đừng yêu chị nha , chị sợ lắm ,
mình là chị em mà..""
Mình gọi lại ngay cho chị , tiếng nhạc
chuông ""mèo con rửa mặt"" mà nghe sao nặng nề đến thế. Mình biết chị
ngồi ngay đó mà ko nghe máy , chị đang sợ mình , sợ yêu , sợ đàn ông ,
sợ tất cả , mình vô tâm chỉ nghĩ đến bản thân mình mà dường như quá nóng
vội và nông nổi , khiến chị khó xử. Tối qua mình đã nhắn một tin chúc
ngủ ngon cho chị kèm theo ba chữ "" anh yêu em"" ở cuối , điều mà mình
chưa bao giờ làm, và tin nhắn vừa rồi của chị gần như là tin reply của
chị..
Chiều hôm đó mình chờ chị trước cổng trường . Chị thấy
mình thì đi chậm lại , khác hẳn với vẻ tung tăng như bố đón trước đây .
Chị hỏi trước :"" hôm nay em ko đi học hả ?"" . Mình nói luôn :"" Hôm
nay em nghỉ , chị cũng nghỉ hôm nay nhé , em muốn nói chuyện với chị..""
. Không kịp để chị trả lời , mình với tay lấy balo của chị bỏ lên phía
trước . Chị ngoan ngoãn ngồi lên sau xe mình , ngoan ngoãn một cách tội
nghiệp . Mình đang ép chị , đang làm chị sợ, mình …..

____________tonytuonghnhp___________
TONYTUONG&PHANTHOM
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tonytuong.up-with.com
 
Chị ơi... Anh yêu em! - Chương 11-12
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
ANHVAEM :: CHUYÊN MỤC TÌNH YÊU :: SƯU TẦM NHỮNG CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU-
Chuyển đến