ANHVAEM

WOULD YOU WAIT FOR ME FOREVER?
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Chị ơi... Anh yêu em! - Chương 07 - 08

Go down 
Tác giảThông điệp
tuongthomhnhp
ADMIN
ADMIN
avatar

POSTS : 2296
Points : 2147483647
Reputation : 0
Join date : 03/10/2011
Age : 25
Đến từ : tiến thắng mê linh hà nội

TÌNH YÊU CHO MỌI NGƯỜI
GAME:
CC:

Bài gửiTiêu đề: Chị ơi... Anh yêu em! - Chương 07 - 08   Sat Sep 08, 2012 8:20 pm

Chap 7 :
Những ngày kế tiếp sau đêm đó, đi ngược với thái độ
cố gắng bình thường hóa mọi chuyện và kiềm chế cảm xúc của mình ,aM
ngày càng săn đón chị nhiều hơn . Chị cũng hay vô tâm nhắc đến aM trước
mặt mình .Cũng đúng thôi , chị hiểu sai hết rồi..
Có lần đến đón
chị học AV về , mình thấy aM ngồi trên xe chờ chị sẵn với 1 bông hoa .
Mình bần thần một lúc thì hiểu , hèn gì tối qua aM hỏi hôm nay chị có đi
học av ko , mấy giờ thì về ? ..
Chị gọi cho mình bảo đã tan học
rồi , ko hiểu sao mình lại bực dọc , nói rất nhanh : "" chị ra cổng nhé
, có người chờ chở chị về rồi đó"" rồi cúp máy cái rụp, ko đợi chị hỏi
gì thêm. Mình thấy khó chịu , giận chị một cách vô lý . Chị đâu có biết
là aM chờ mình ngoài cổng , chị vẫn gọi cho mình cơ mà ? . Về đến nhà
mình mới nhận ra điều hết sức đơn giản đó , nhưng ko kịp nữa rồi ..
Chị nhắn tin :"" H hôm nay bận hả , xíu chị mua bánh về cho , chị đang
đi chơi với aM , hehe"" . Chị đi ăn uống lúc nào cũng nghĩ tới mình ,
chị thương mình lắm , lúc nào cũng bắt mình phải ăn uống cho mập lên ""
để mai mốt bảo vệ chị , để có con nào nó ngó nữa chứ "" .Có lần chị chạy
xe giữa khuya mang hộp cơm qua cho mình , vì thấy mình ghi status trên
Facebook là : ""đói mờ mắt"" . Mình la chị "" Khuya vậy rồi còn đi đc
nữa, xíu em lại phải dắt chị về nữa, hừm "" . Chị lè lưỡi : "" Cơm dư
nhà chị , mang cho em ăn ko thì bỏ uổng ,hehe"" . Cơm dư mà sao nóng quá
,đồ ăn ngon quá , ăn cơm ko cũng thấy ngọt lịm , ngọt kiểu lạ lắm , ko
phải do enzyme...
Chị về , mua bánh thật . Nhưng mình ko nhìn
vào hộp bánh , mà là gói quà chị đang cầm trên tay . Chị mở ra khoe mình
, một cái ống heo xinh xắn. ""AM tặng đó , xinh ha "". Lúc đó , ước gì
bây giờ mình có thể quay ngược thời gian để tự tát vào mặt mình , tát
vào mặt cái thằng đã nói câu : "" Ai cho gì chị cũng lấy vậy ?"" . Mình
thề là ko hiểu sao mình lại nói cái câu đó nữa . Mình...
Mắt chị
tròn xoe , ngơ ngác : "" em..em nói kiểu gì vậy ..."" . Mình là thằng
rất dở xử lý tình huống khi lỡ miệng , nếu không muốn nói là càng cố
càng tệ . Mình đã trả lời thái độ của chị bằng một câu nữa ,nhẹ hơn, như
để lấp liếm :"" Chị lấy cái đó làm gì , em mua cho chị cũng đc mà "" .
Nói xong mình mới chợt nhận ra một điều, mình chưa từng dắt chị đi xem
phim , chưa từng dắt chị đi những chỗ vui chơi mà chị thích, và chưa
từng...mua quà cho chị, dù đó chỉ là một bông hoa chờ trước cổng trường.
Mình đã sai lầm nghĩ rằng , chị em thân thiết thì cần gì quà ...
Chị hơi buồn buồn , chị buồn thì dễ nhận ra lắm . Chị giải thích là chị
cũng không tính lấy vì nhà chị có rồi , chị mang về cho mình đựng tiền
xu , chị... . Nhìn chị lúc đó , mình thấy mình khốn nạn quá , sao chị ko
chửi em đi , sao chị ko vứt ngay cái ống heo ấy với vẻ bực tức đi , sao
chị lại phải giải thích với 1 thằng như em làm gì , em ko đáng...
Cuối tuần đó mình có việc phải về quê 2 ngày . Mình nóng ruột gọi cho
chị liên tục , nhiều khi gọi xong mới nghĩ ra nội dung để nói , nhiều
khi chỉ một nội dung nhưng mình cố tình nói làm 2 lần , nhiều khi gọi
chỉ để nói :"" chị nói gì cho em nghe đi, hehe .."". Ngày nào cũng nghe
giọng chị , mình quen rồi , đã nói , chị là cái chuông báo thức của mình
mà.
Chỉ 2 ngày xa chị mà mình thấy nhớ kinh khủng , vừa xong
việc là mình lên SG ngay. Đến nơi thì gọi cho chị không được ,liều mạng
gọi qua nhà thì mẹ chị bảo chị chưa về. Tuy mới 10pm , ở SG vẫn còn chưa
khuya lắm , nhưng mình muốn điên lên vì lo cho chị . Chị nhát lắm , lại
ngờ ngệch nữa , có lần chị bị người ta giật đồ , té xe , chị nằm ngủ
trưa còn nói mớ như con nít..
Mình gọi hết cho bạn chị cũng ko
ai đi với chị , mình còn lên facebook qua viết lên wall với nội dung ""
tìm trẻ lạc"" mong chị online ở đâu thì đọc được. Trước đây chị cũng hay
viết ntn lên wall để chọc mình .
Cuối cùng mình mới sực nhớ
đến.. aM . Mình gọi cho aM thì nhận dc tiếng ò ý e đáng sợ . Đến lúc này
, trí tưởng tượng của mình đc dịp phát huy , mình nghĩ ra đủ giả thiết ,
nghĩ xem nếu họ đi chung với nhau thì sẽ đi những đâu , làm những gì,
sao giờ này còn chưa về , cả hai lại còn tắt máy . AM thì từng trải như
vậy , chị thì....
Càng tường tượng mình càng thấy sợ , mình chạy
đi kiếm hết những quán cafe quen , những chỗ mà bọn mình hay lui tới ,
nhưng đều ko có . Mình điên loạn lên như một người bố tìm đứa con gái
thất lạc ..
Quá mệt mỏi vì phải chạy xe lên gần 8 tiếng đồng hồ,
rồi chạy khắp nơi tìm chị , chán nản và đuối sức, mình quay về nhà chị ,
ngồi chờ đầu hẻm ,một chỗ khá xa và khuất . Và mình thấy một cảnh mà
mình sẽ mãi ko bao giờ quên .AM chở chị về , đến đầu hẻm nhà chị thì
dừng xe để chị xuống , đúng chỗ mà mình hay dừng . Mình đứng xa nhưng
nhìn rõ lắm , aM ôm chị , rất nhanh , nhanh lắm , nhanh khiến chị và tất
nhiên cả mình đều bất ngờ. Mình như hóa thành đá, tay chân mình bỗng
trở nên vô dụng , người mềm như cọng bún . Mọi lo lắng cho chị , mọi suy
nghĩ lời nói trách móc đã chuẩn bị đều tiêu tan hết , hết sạch ko còn
gì nữa , mình đứng một chỗ như người chết rồi , lạnh toát...
Chị
có hơi phản ứng , chị đẩy aM ra ..Nhưng đôi bàn tay yếu ớt của chị làm
sao đẩy được một gã đàn ông to lớn như aM ,làm sao đẩy được chị ơi.. (
nhưng cho đến giờ em cũng muốn hỏi chị , thật sự lúc chị có muốn đẩy aM
ra ko hả chị?.) ..Tay chị buông thõng , aM nói gì đó , nói rất nhiều ,
nói như thể không để cho chị nói. Nhìn thấy cảnh đó , ai cũng biết , aM
đang tỏ tình với chị , đang ‘’bộc lộ’’ hết tấm lòng với chị . Tấm lòng
mà anh ta không chỉ dành riêng cho chị ....
Chap 8 :

Sáng sớm hôm sau chị đã qua nhà mình , chắc vì chị nhận đc một đống tin
nhắn của mình và cả tin trên Facebook. Lúc đấy mình đang ngủ , có nghe
chị gọi nhưng mình cố tình không ra mở cửa . Thật ra là chị cũng có chìa
khóa nhưng lần nào mình cũng ra tận nơi để còn dắt xe dùm chị ,xách
balo dùm chị , để thấy chị nhanh hơn vài giây...
Chị bước vào
phòng , hổn hển :"" Sao tối qua em tắt máy , em đi đâu mà..."" . Chưa
hỏi hết câu thì chị ngưng , có lẽ vì chị đã thấy cái điện thoại nát bét
nơi góc tường , cái quạt gãy cổ và một số thứ lung tung đầy phòng. Kết
quả của cơn điên tối qua của mình.
Không đợi chị hỏi thêm , mình
hỏi chị với bộ mặt tỉnh rụi :"" Chị có biết là hôm qua em lo cho chị
như thế nào ko , em tìm chị mệt mỏi như thế nào ko , chị cũng biết là
hôm qua em lên mà...? "" . Chị hơi hoảng sợ , có lẽ vì chị lần đầu tiên
thấy thái độ của mình như vậy , chị run run : "" Hôm qua đt chị hết pin ,
nhưng mà chị có nhờ aM nhắn cho em rồi mà..."" . Mình hét lên :"" nhờ
anh M nhắn tin á? chẳng có tin nhắn nào hết , chẳng có cái j hết ,
chị.."" .
Chị thút thít, hai bàn tay chị giữ chặt lấy nhau : ""
Em đừng làm chị sợ.. , hôm qua chị về trễ , điện thoại chị hết pin , hết
pin mà , với lại chị lớn rồi mà....."" .
Mình được thể làm tới (
bây giờ nghĩ lại thấy ngày xưa mình bắt nạt chị ghê quá , mình có
là-cái-gì của chị đâu cơ chứ ) : ""Chị mà lớn à ? chị lớn sao suốt ngày
khóc nhè , sao suốt ngày coi phim hoạt hình ? sao suốt ngày cứ hát luyên
thuyên vớ vẩn ? suốt ngày bắt em dẫn về vì sợ ma ? Chị lớn lắm rồi ,
lớn tới mức ôm đàn ông giữa đường cũng ko biết ngại....""
Mình
buột miệng , thật ra mình không hề có ý định nói câu đó . Chị đứng im ,
cúi gằm mặt ko dám nói gì , chị đã hiểu nguyên nhân tức giận của mình
,cảm giác lúc đó chị đang xấu hổ và sợ mình lắm.
Mình cũng ko
nói gì thêm nữa , ngồi im trên giường . Chị cặm cụi dọn dẹp phòng cho
mình , mắt ko dám nhìn mình , tóc xõa xuống nên mình ko để ý là chị có
khóc hay ko . Nhìn chị mình bỗng thấy tội tội , sự giận giữ vô lý (hoạc
có lý, nhưng chủ quan ) của mình cũng nguôi ngoai đi phần nào ..
Không hiểu lúc đó chị nghĩ gì , chị bỗng chạy lại , ôm mình thật chặt ,
khóc nức nở , khóc như chưa bao giờ đc khóc . Mình cũng bất ngờ và
shock nặng , chị nói nhiều lắm , giàn giụa . Chị nói là chị thấy mình lo
lắng cho chị như vậy , chị xúc động lắm , lần đầu tiên có người lo cho
chị như vậy , chạy xông xáo khắp nơi tìm chị như vậy , nghe mình chửi
chị ko hề giận mà chỉ thấy thương mình và hạnh phúc.Chị xin lỗi mình ,
lặp đi lặp lại , chị nói chị cũng coi mình như em ruột , như gia đình
của chị vậy , chị ko ngờ mình lại lo cho chị đến vậy, sau này dù có
chuyện gì , chị cũng ko bao giờ bỏ rơi mình ...
Đến lúc này ,
mọi thứ ảm ảnh mình từ tối hôm qua dường như tan biến gần hết , mình lại
trở về con người thật , dễ mủi lòng và mụ mị. Người con gái mà mình yêu
thương nhất đang ở trong vòng tay mình , nói những lời yêu thương với
mình , dù chỉ là yêu thương theo kiểu gia đình , nó làm mọi thứ trong cơ
thể dường như tan chảy .Mình cũng ôm chị , vuốt tóc và lau nước mắt cho
chị , nói gì đó mà mình ko còn nhớ rõ , cũng rất nhiều nhưng tuyệt
nhiên , tuyệt nhiên ko có từ yêu nào trong đó cả ....
Chị phải
đi học, hai chị em vẫn lý lắc chào hỏi như mọi hôm , nhưng có phần gượng
gạo , có lẽ ảnh hưởng từ cái ôm thật dài vừa nãy...
Chị đi một
lúc lâu thì mình mở nguồn điện thoại lên , hồi nãy chị đã ráp nó lại cho
mình. Vô số tin nhắn của chị đc gởi tới , trong đó có một tin mà đến
bây giờ mình vẫn còn giữ :"" chị nhận lời yêu aM rồi đó cu, hihi
"".....Mình đọc tin nhắn , tay run rẩy ko cầm nổi điện thoại , có cái gì
đó vỡ vụn ...

____________tonytuonghnhp___________
TONYTUONG&PHANTHOM
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tonytuong.up-with.com
 
Chị ơi... Anh yêu em! - Chương 07 - 08
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
ANHVAEM :: CHUYÊN MỤC TÌNH YÊU :: SƯU TẦM NHỮNG CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU-
Chuyển đến