ANHVAEM

WOULD YOU WAIT FOR ME FOREVER?
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Chị ơi... Anh yêu em! - Chương 05 - 06

Go down 
Tác giảThông điệp
tuongthomhnhp
ADMIN
ADMIN
avatar

POSTS : 2296
Points : 2147483647
Reputation : 0
Join date : 03/10/2011
Age : 25
Đến từ : tiến thắng mê linh hà nội

TÌNH YÊU CHO MỌI NGƯỜI
GAME:
CC:

Bài gửiTiêu đề: Chị ơi... Anh yêu em! - Chương 05 - 06   Sat Sep 08, 2012 8:19 pm

Chap 5 :
Chị chưa chính thức nhận lời yêu aM , chị bảo aM
rằng hãy cho chị thời gian. Nhưng việc đó cũng khiến mình - một thằng
ích kỷ , gần như chỉ có mỗi chị là bạn thân nhất, phát điên ! .

AM đã chính thức săn đón chị một cách công khai , anh hay qua nhà mình
vào buổi trưa , mang cái này cái nọ qua nói là cho 2 chị em ăn tẩm bổ ,
lúc thì nói đi ngang sẵn tiện ghé qua xem hai đứa hôm nay ăn gì, khi thì
dành đón chị đi học về rồi ở lại buổi trưa , thỉnh thoảng còn ăn cơm
chung. Tất nhiên là do chị mời .
Những lúc aM tới , mình cảm
thấy lạc lõng và nặng nề vô cùng. Mình phải đóng kịch vui vẻ , phải cười
nói , phải cố tỏ vẻ bình thường khi thấy họ trêu chọc nhau , mà việc đó
, lẽ ra là dành cho chị em mình. Mình không coi aM là cái gai trong mắt
, nhưng thật sự, mình rất ghét aM qua nhà mình ..
Những hôm đó ,
chị ko còn xắn tay áo cho mình mỗi khi mình đi học nữa , chị ko còn
chọc mình "" chồng trẻ ở nhà nấu cơm , vợ đi học đây"" rồi chào mình
kiểu hai tay vẫy vẫy , đầu lúc lắc nữa . Cũng ko còn cảnh 2 chị em dành
nhau ăn , hát hò inh ỏi để hàng xóm chửi xéo nữa , không còn cái điệu bộ
cuống cuồng khi mình cố tình hẹn thêm giờ để chị ở lại lâu hơn nữa nữa .
.Chẳng còn gì hết , buổi trưa chán ngắt và bỗng dài lê thê...

Nói cách khác , mình cảm thấy những lúc aM qua , chị ko còn quan tâm gì
đến mình nữa. Nhìn những lúc chị ra cửa ngóng aM , hệt như mình ngóng
chị , mình thấy buồn dã man mà chẳng biết làm gì , người mệt mỏi ,mềm
nhũn ...
Chị ngơ ngáo đâu có nhận ra thái độ của mình , lâu lâu
thấy mình buồn buồn và ít nói thì chỉ hỏi han :"" hôm nay em sao vậy ,
mệt hả , chị đi mua thuốc với đồ ăn cho em nha"" . Chị ơi, chị khờ lắm ,
em đâu có bịnh , em đâu có cần thuốc của chị , mà chị cũng đâu cần đi
mua , chị có sẵn rồi , nhiều lắm ..
Việc này kéo dài một thời
gian , nó khiến mình không còn tâm trí làm gì , và cũng không biết phải
làm sao để thay đổi cả, mình cảm thấy bất lực vô cùng . Có khi mỗi sáng
thức dậy , mình chỉ còn biết cầu mong một điều rất đơn giản là hôm nay
aM không đến .Mình sẽ nấu cơm thật ngon , 2 chị em vừa ăn vừa nói chuyện
, cười đùa , rồi đùn đẩy nhau rửa chén...Những việc bình thường trước
đây sao bỗng thấy xa vời quá . ..
Kết cục là mình hay cáu vô lý
với chị mỗi lần chị nhắc tới aM , mỗi lần chị nghe điện thoại của aM khi
đang ăn cơm , khi đang làm dở việc gì đó . Mỗi lần nghe chị lặp đi lặp
lại "" aM hôm nay đi đâu rồi ta? Sao giờ này chưa tới ta ,? Có chuyện j
hok ta""..Mình bực mình cáu gắt thì chị chỉ lè lưỡi rồi cười , lâu lâu
còn chọc mình ""em ghen hả , lêu lêu"" . Nhìn chị mình chỉ muốn gào lên
"" đúng rồi , em đang ghen , ghen muốn nổ óc luôn đây.."" . Nhưng mà
mình có bao giờ dám nói đâu..
Thỉnh thoảng ( nói thật là thường
xuyên ) , mình hay đọc trộm tin nhắn của chị . Có lúc còn xóa những tin
nhắn bay bướm của aM gởi chị lúc chị chưa kịp đọc . Nhiều khi điện thoại
chị hết pin , aM gọi cho mình hỏi chị hôm nay có qua ko , mình nói
dối...
Mình như thằng điên tìm mọi cách ngu ngốc và vớ vẩn nhất để ngăn cản aM và chị . Nhưng hình như, tất cả đều vô ích !
Hôm đó mình đang có chuyện rất bực mình ở lớp , nó khiến mình cáu tiết
cho đến tận lúc về đến nhà . Trưa đó aM ko qua , cũng coi như đỡ được
một phần bực dọc. Sau khi ăn cơm xong thì mình ngồi online , chị ngồi
hay tay chống cằm, lúc lắc cái đầu ngắm con mèo con mình mới đem về. Chị
hỏi :
_Nè H , sao bé mèo này nó ngủ wài à , c kêu nó dậy ăn nha, tội nghịp quá ..
_Kệ nó đi chị , nó là mèo con , như con nít á , nên nó chỉ thích ngủ thôi , xíu nữa nó đói là tự dậy ăn à..
_Hôm qua chị qua nhà aM , con mèo nhà ảnh cũng nhỏ xíu , mà hok có chịu ngủ , nó quậy ghê lắm.
Không hiểu sao lúc đó mình nổi điên , mình gào toáng lên :"" Thì chị qua nhà aM mà chơi với con mèo đó , để im cho nó ngủ ""
Chị sựng người như bất động . Hình như chị đang ko hiểu có chuyện gì
sảy ra với mình , chị không hiểu là ko phải vì con mèo , mà là vì chuyện
chị đi chơi với aM hôm qua , mà mình không biết .Nó khiến mình nổi nóng
vô lý . ( Sau này mình mới biết hôm đó chị qua nhà ổng để lấy 1 thứ cho
mình )
Mất 5 giây để mình kịp thấy hối hận vô cùng, mình bỗng
thấy có lỗi kinh khủng khi thấy chị ngồi im , sợ hãi không dám nhìn mình
, hình như sắp khóc. ..
Chị bỗng nói một câu mà đến giờ nghĩ
lại mình còn thấy rợn người :"" bây giờ em khác ngày xưa lắm H ơi , em
ko còn thương chị nữa ..."" . Rồi chị khóc ..
Tay chân mình bỗng
bấn loạn , mình loay hoay như gà mắc tóc . Chỉ muốn bay đến chị , ôm
thật chặt chị , nghiền nát chị ,hét vào mặt chị :"" Em mà ko thương chị à
??? Em thương chị còn hơn chính mình nữa , chị có biết ko , biết
không...""
Nhưng thằng ngu là mình đã không làm gì cả . Mình ngồi bất động , cơ thể nhão nhoẹt , miệng lắp bắp :""Em xin lỗi....""
Chap 6 :
Không khí tự nhiên trở nên nặng nề và căng thẳng như dây đàn vậy, chị
ngồi thu lu một góc , không hiểu có chuyện j đang sảy ra với mình , một
thằng mà ngày thường ít nói và sao-cũng-được, chả bao giờ mình quát mắng
nặng nề như vậy với chị cả .
Mình lại ngồi gần nắm tay chị mà
ko dám nói gì .Sao tay chị mềm quá ,sao mắt chị đỏ quá , ướt hết áo rồi
chị ơi , chị đừng khóc nữa , H sai rồi , H ân hận lắm , sao H lại la chị
chứ ,H điên rồi.....
Nhìn bộ dạng và thái độ của mình lúc đó
chắc chị cũng hiểu , chị cố cười nhẹ như để trấn an và tha lỗi cho mình .
Nước mắt chị vẫn chảy , chị hiền lắm , lại hay khóc nhè nữa . Biết vậy
rồi mà mình vẫn làm chị buồn , mình thật là..
Lúc chị dắt xe ra
cổng , mình lẽo đẽo theo chị như đứa trẻ theo bố nó về nhà , lúc bố nó
vừa đi họp phụ huynh về .Sợ hãi và lo lắng y như vậy...
Chị thấy
vậy đuổi mình vô nhà :"" thôi em vô đi , chị không sao mà "" . Lúc xe
chị lăn bánh rồi , mình mới chợt nhớ ra và gào toáng lên như mọi ngày
:"" Mai chị qua nha nha nha.."" . Mình gào xong mới thấy là hình như hơi
to quá , chắc cả xóm nghe thấy . Chị dừng xe , ngó đầu lại ra dấu chào
mình lần nữa , kiểu chào riêng của chị...Kiểu chào ấy , cả đời này ,
mình sẽ ko bao giờ quên được...
Buổi tối , mình vừa ăn cơm xong
thì nhận được tin nhắn của chị :"" Chị hiểu rồi H à."" . Tin nhắn ngắn
ngủn nhưng thật đáng sợ .Chị hiểu gì ? hiểu như thế nào ? chị đang nghĩ
gì vậy ? trời ơi ? . Mình reply tin nhắn , cứ viết rồi lại xóa , xóa rồi
lại viết, ko biết trả lời hay hỏi chị như thế nào.
Cuối cùng ko
đợi mình reply , chị nhắn tiếp cho mình :"" Xíu nữa H qua nhà chị nha ,
chị có cái này cho H"" . Mình đi ngay ko suy nghĩ, chạy thẳng qua nhà
chị , chạy nhanh lắm ..
Mình đứng chờ chị ở chỗ quen thuộc , chị
từ hẻm ra , mặc bồ đồ ngủ trẻ con , chân đi đôi dép tổ ong quá cỡ , tay
chị cầm một con mèo bằng bông to bự , trắng toát . Mình đứng im re ..
Chị đưa con mèo cho mình rồi nói , nhẹ lắm , thỏ thẻ như trẻ con xin
mua đồ chơi :"" Tặng H nè , chị nhờ em gái aM đặt mua dùm đó ( chị qua
nhà aM là vì vậy ) , bữa giờ thấy H buồn buồn , hỏi thì H ko nói , chị
có làm sai gì thì đừng giận chị nha , đừng nghỉ chơi với chị nghen, tội
chị ...."" .Mình thật ko ngờ chị lại nghĩ vậy , cái chị hiểu ra là đây
ư? Trời ơi bà chị ngốc nghếch của em ơi , em thương chị còn không hết ,
sao mà giận chị được . ..
Nói thật là nhìn mặt mà thái độ chị
lúc đó , mình thấy thương chị vô hạn , hơn cả nghìn lần trước đây , mắt
mình , hình như lúc đó có ướt ướt. Mình ôm con mèo từ tay chị , nói nhỏ
"" Sao chị nói vậy , mình là chị em mà , tại bữa giờ em có nhiều chuyện
bực bội trên lớp quá nên vậy , mai chị em mình đi ăn kem nha , coi như
em bù cho chị con mèo này , hì.."". Chị cười tươi lắm , mới buồn xo như
cún con vậy mà đã cười đc , chị thật là.. ^^
Mình vui sướng chạy
xe về nhà. Nếu ai đó đã từng thấy một thanh niên ăn mặc bụi bặm ,vừa
chạy xe một tay , tay kia ôm con mèo bông to đùng, mặt thì rất là hý
hửng, thì đó chính là mình đấy! . Hình như lúc đó mình cảm giác tất cả
mọi người đều để ý mình , đặc biệt là lúc mình dừng đèn đỏ , mọi ánh mắt
đều đổ dồn về mình , cái nhìn dành cho một kẻ tâm thần hoạc biến thái..

Mặc kệ ai nhìn thì nhìn,còn mình thì chỉ muốn quát vào mặt họ
:"" Nhìn cái gì , mèo chị tôi tặng đấy , các người ko bao giờ có con mèo
này đâu , các người là một lũ bất hạnh.."".
Hôm đấy mình ôm con
mèo ngủ ,thỉnh thoảng còn nói chuyện với nó . Mèo ơi tao sẽ ôm mày thật
chặt , sẽ không ai cướp được mày khỏi tay tao...

____________tonytuonghnhp___________
TONYTUONG&PHANTHOM
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tonytuong.up-with.com
 
Chị ơi... Anh yêu em! - Chương 05 - 06
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
ANHVAEM :: CHUYÊN MỤC TÌNH YÊU :: SƯU TẦM NHỮNG CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU-
Chuyển đến