ANHVAEM

WOULD YOU WAIT FOR ME FOREVER?
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Tách cà phê muối

Go down 
Tác giảThông điệp
tuongthomhnhp
ADMIN
ADMIN
avatar

POSTS : 2296
Points : 2147483647
Reputation : 0
Join date : 03/10/2011
Age : 25
Đến từ : tiến thắng mê linh hà nội

TÌNH YÊU CHO MỌI NGƯỜI
GAME:
CC:

Bài gửiTiêu đề: Tách cà phê muối    Sat Sep 08, 2012 8:17 pm

Anh gặp nàng trong một bữa tiệc. Nàng vô cùng xinh xắn và dễ
thương... Biết bao chàng trai theo đuổi nàng trong khi anh chỉ là một gã
bình thường chẳng ai thèm để ý. Cuối bữa tiệc, lấy hết can đảm, anh mời
nàng đi uống cafe. Hết sức ngạc nhiên, nhưng vì phép lịch sự nàng cũng
nhận lời.
Họ ngồi im lặng trong một quán cafe. Anh quá run nên
không nói được câu nào. Cô gái bắt đầu cảm thấy thật buồn tẻ và muốn đi
về... Chàng trai thì cứ loay hoay mãi với cốc cafe, cầm lên lại đặt
xuống... Đúng lúc cô gái định đứng lên và xin phép ra về thì bất chợt
chàng trai gọi người phục vụ: "Làm ơn cho tôi ít muối vào tách cafe".
Gần như tất cả những người trong quán nước đều quay lại nhìn anh... Cô
gái cũng vô cùng ngạc nhiên. Nàng hỏi anh tại sao lại có sở thích kì lạ
thế. Anh lúng túng một lát rồi nói: "Ngày trước nhà tôi gần biển. Tôi
rất thích nô đùa với sóng biển, thích cái vị mặn và đắng của nước biển.
Vâng, mặn và đắng - giống như cafe cho thêm muối vậy... Mỗi khi uống
cafe muối như thế này, tôi lại nhớ quê hương và cha mẹ mình da diết...".
Cô gái nhìn anh thông cảm và dường như nàng rất xúc động trước tình cảm
chân thành của anh. Nàng thầm nghĩ một người yêu quê hương và cha mẹ
mình như thế hẳn phải là người tốt và chắc chắn sau này sẽ là một người
chồng, người cha tốt... Câu chuyện cởi mở hơn khi nàng cũng kể về tuổi
thơ, về cha mẹ và gia đình mình...
Khi chia tay ra về, cả hai
cùng cảm thấy thật dễ chịu và vui vẻ. Và qua những cuộc hẹn hò về sau,
càng ngày cô gái càng nhận ra chàng trai có thật nhiều tính tốt. Anh rất
chân thành, kiên nhẫn và luôn thông cảm với những khó khăn của cô.
Và... như bao câu chuyện kết thúc có hậu khác, hai người lấy nhau. Họ đã
sống rất hạnh phúc trong suốt cuộc đời. Sáng nào trước khi anh đi làm,
nàng cũng pha cho anh một tách cafe muối...
Nhưng khác những câu
chuyện cổ tích, câu chuyện này không dừng ở đó. Nhiều năm sau, đôi vợ
chồng già đi, và người chồng là người ra đi trước... Sau khi anh chết,
người vợ tìm thấy một lá thư anh để lại. Trong thư viết: "Gửi người con
gái mà anh yêu thương nhất! Có một điều mà anh đã không đủ can đảm nói
với em. Anh đã lừa dối em, một lần duy nhất trong cuộc đời... Thực sự là
ngày đầu tiên mình gặp nhau, được nói chuyện với em là niềm sung sướng
đối với anh. Anh đã rất run khi ngồi đối diện em... Lúc đó anh định gọi
đường cho tách cafe nhưng anh nói nhầm thành muối. Nhìn đôi mắt em lúc
đó, anh biết mình không thể rút lại lời vừa nói nên anh đã bịa ra câu
chuyện về biển và cafe muối. Anh không hề thích và chưa bao giờ uống
cafe muối trước đó! Rất nhiều lần anh muốn nói thật với em nhưng anh
sợ... Anh đã tự hứa với mình đó là lần đầu và cũng là lần cuối anh nói
dối em. Nếu được làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như vậy... để được có
em và để được uống tách cafe muối em pha hàng ngày suốt cuộc đời anh...
Anh yêu em!".
Mắt người vợ nhòa đi khi đọc đến những dòng cuối
lá thư. Bà gấp bức thư lại và chầm chậm đứng lên, đi pha cho mình một
tách cafe muối... Nếu bây giờ có ai hỏi bà cafe muối có vị như thế nào,
bà sẽ nói cho họ biết: Nó rất ngọt!!
Cô gái ở cửa hang bán đĩa CD
Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể
chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải
nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do
đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng
được.
Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng
trai đi dọc con phố - con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng
này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai
nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ
cười hiền lành - và chàng trai biết đó là "tình yêu từ ánh mắt đầu
tiên".
Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô gái đang ngồi.
Cô gái ngẩng lên hỏi:
- Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.
- Ơ.. - Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD...
Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.
- Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.
Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.
Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.
Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng, mua một chiếc CD và
cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem
về nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen
với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên
anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.
Ngày hôm sau, lấy
hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem
chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện
thoại của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói như tất cả mọi
ngày - đem về.
Vài ngày sau...
‘Reeeeng!..."
Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:
- Alô?
Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc.
- Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi...hôm qua.
Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.
Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo
của cậu nên đã mở cửa tủ. Bà sững người khi nhìn thây hàng chồng, hàng
chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra.
Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra.
Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi " Chào anh, anh dễ thương lắm- Jacelyn."
Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi:" Chào anh, anh khỏe không? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn."
Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa... Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy...
Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại.
Một tình yêu
Năm học lớp 10.
Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là
người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và
mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và
tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em
nghỉ hôm trước. Em nói : "Cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói
với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em
nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Năm học lớp 11.
Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về
cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một
mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi
mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng
xem bộ phim của Drew Barrymore và ăn ba túi khoai tây rán, em quyết
định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói : "Cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi
muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn.
Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Năm cuối cấp.
Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội mãn khóa, em bước đến tủ đựng đồ
của tôi. "Bạn nhảy của em bị ốm", em nói, "Anh ấy sẽ không khỏe sớm
được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng mình đã hứa với
nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau
như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT." Và chúng tôi đã làm như thế. Vào đêm dạ
hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa phòng em. Tôi
chăm chú nhìn em khi em mỉm cười và nhìn bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh
của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và
tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : "Em đã có giờ phút vui vẻ nhất, cảm
ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết
rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi
cũng không hiểu tại sao.
Ngày tốt nghiệp.
Từng ngày trôi
qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đã là ngày tốt nghiệp. Tôi
ngắm nhìn hình dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân
khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không
xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em
tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc
đầu lên khỏi vai tôi, em nói : "Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh
!" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi
không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng
không hiểu tại sao.
Vài năm sau.
Giờ đây, tôi đang ngồi
trong băng ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nhìn
em khi em nói : "Tôi hứa" và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người
đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và
tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói :
"Anh đã đến, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi
muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi
quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Lễ tang.
Đã
nhiều năm trôi qua, tôi nhìn xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé
đã từng là BẠN TỐT NHẤT của mình. Trong buổi lễ, người ta đã tìm thấy
quyển nhật ký của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những gì
em viết : "Tôi chăm chú nhìn anh và ước gì anh là của tôi nhưng anh
không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng
anh yêu tôi. Tôi ước mình cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một
mình và khóc.
Em yêu anh em yêu anh em yêu anh…"
Tình yêu và lí trí
Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người xuất hiện, các tính cách sống
lơ lửng xung quanh nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản khi
chẳng tìm thấy việc gì đó để làm. Một ngày nọ, chúng tập trung lại và
bàn về một trò chơi nào đó.
Thông minh đề xuất : "Chúng ta cùng
chơi trốn tìm nào!". Tất cả đều đồng ý và vui vẻ bắt đầu trò chơi. Lý
trí la lớn "Này các bạn, tôi xung phong làm người tìm, các bạn trốn đi
nhé !"
Lý trí tựa vào một gốc cổ thụ và bắt đầu đếm :"Một, hai,
ba...", Đức hạnh và Thói xấu cuống cuồng đi kiếm chỗ để nấp. Dịu dàng
nấp sau mặt trăng. Phản bội nấp sau những vườn bắp cải. Yêu mến cuộn
tròn giữa những đám mây. Nồng nàn trốn ngay giữa trung tâm trái đất. Nói
dối giấu mình phía sau của tảng đá nằm bên dưới một hồ lớn. Tham lam
trốn trong một bao tải... Và Lý trí đã đếm đến bảy mươi, tám mươi...
chín mươi. Lúc này tất cả đều tìm được chỗ ẩn nấp cho mình, ngoại trừ
Tình yêu. Tình Yêu không thể tìm cho mình một chỗ để trốn. Và đó cũng lý
giải vì sao thật khó khăn để che giấu Tình yêu trong trái tim mình. Khi
Lý trí đếm tới một trăm, Tình yêu nhảy đại vào một bụi hoa hồng gần đó
và bị những gai nhọn đâm. Tình yêu cố nén đau mà không lên tiếng nhưng
lại được tận hưởng hương thơm quyến rũ của từng đóa hoa hồng ...
Lý trí bắt đầu tìm kiếm. Lười biếng được tìm thấy đầu tiên bởi vì Lười
biếng không có đủ năng lượng để tìm cho mình một chỗ nấp tốt. Sau đó lần
lượt Dịu dàng, Nói dối, Nồng nàn, Yêu mến... cũng được tìm thấy, chỉ
trừ Tình yêu. Ghen ghét với Tình yêu, Ghen tỵ đã thì thầm vào tai Lý
trí: " Tôi biết bụi hoa hồng đang ẩn giấu bạn Tình yêu đấy ".

trí bước lại gần và bắt đầu tìm kiếm. Lý trí đã xới tung cả bụi hoa mà
chẳng thấy bạn mình đâu bèn sử dụng một cành cây để tìm và dừng lại khi
trái tim của Lý trí bị những gai hoa hồng làm cho rỉ máu. Tình yêu xuất
hiện với hai tay ôm mặt và hai dòng máu chảy ra từ đôi mắt. Trong lúc
tìm kiếm, Lý trí đã làm hỏng đôi mắt của Tình yêu. Lý trí khóc thét lên :
" Tôi phải làm gì đây? Tôi phải làm gì đây ? Tôi đã làm cho bạn mù. Làm
cách nào khiến cho bạn thấy đường trở lại bây giờ ?"
Tình yêu
nói: " Bạn chẳng có cách nào làm cho tôi thấy đường lại. Bây giờ nếu bạn
muốn giúp tôi, hãy làm người dẫn đường cho tôi ". Và đó là lý do vì sao
Tình yêu là mù quáng và luôn đồng hành với Lý trí

____________tonytuonghnhp___________
TONYTUONG&PHANTHOM
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tonytuong.up-with.com
 
Tách cà phê muối
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
ANHVAEM :: CHUYÊN MỤC TÌNH YÊU :: SƯU TẦM NHỮNG CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU-
Chuyển đến