ANHVAEM

WOULD YOU WAIT FOR ME FOREVER?
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 1000 con hạc giấy

Go down 
Tác giảThông điệp
tuongthomhnhp
ADMIN
ADMIN
avatar

POSTS : 2296
Points : 2147483647
Reputation : 0
Join date : 03/10/2011
Age : 25
Đến từ : tiến thắng mê linh hà nội

TÌNH YÊU CHO MỌI NGƯỜI
GAME:
CC:

Bài gửiTiêu đề: 1000 con hạc giấy    Sat Sep 08, 2012 8:16 pm

Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc
dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng
có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.
Rồi
cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không
bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và
an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy
để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.
Chàng trai đồng ý
nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng
anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh
vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh,
nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những
tháng ngày xưa cũ.
Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng
trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô
đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng
trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây
anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già
với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không
còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty
riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính
anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.
Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội
vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu
xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho
anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món
quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một
sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và
không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm
được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và
nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng
mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào
đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về
bầu bạn.
Chàng trai bật khóc.
Chúng ta cũng vậy, như
chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một
người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng
mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng
yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng
họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.
Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có
thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.
XIN LỖI ANH KHÔNG THỂ BẢO VỆ CHO EM
Hai người họ yêu nhau, cô gái thích mưa, mỗi lần mưa là anh lại ở đằng
sau che ô cho cô. Anh dành gần như cả chiếc ô để cho cô khỏi ướt, còn
mình thì ướt sũng, nhưng anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô một cách
say sưa. Anh cảm thấy rất hạnh phúc, cô cũng cảm thấy rất hạnh phúc.
Có một ngày, anh và cô đi chơi, anh dắt tay cô gái vượt qua một công
trình đang thi công. Cô vui vẻ nhảy nhót, miệng nói cười không ngừng.
Anh rất ít khi nói chuyện, anh chỉ lặng lẽ nhìn cô vui thì cũng tự cảm
thấy vui. Chính lúc đó đột nhiên có một hòn gạch vỡ rơi từ trên tầng rơi
xuống, hướng về phía cô gái, lúc này đã không còn kịp nữa, anh ôm lấy
cô, cô kêu lên ... anh nghĩ rằng mình sẽ dùng thân mình để đỡ viên gạch
ấy cho cô, chính vào cái lúc quan trọng ấy, anh lại dùng hết sức để xoay
mình trở lại, lật người xuống dưới, kết quả là tay cô gái bị hòn gạch
rơi trúng, xương bị gãy.
Cô gái bây giờ mới có phản ứng, rên lên
vì đau, cô đau đến chảy cả nước mắt, cô nghĩ : người xưa có câu " vợ
chồng như chim sống cùng một rừng, đến khi gặp nạn ai lấy tự bay" câu
nói này quả nhiên chính xác. Cô cố chịu đau đớn vùng ra khỏi anh, bỏ đi
mà không hề nhìn lại.
Lúc này anh ở sau lưng gọi tên cô, âm
thanh nhỏ dần, đôi môi trắng bệch. Anh cầm điện thoại gọi cho cô nhưng
cô không nhận, gọi mấy lần đều không nhận. Gọi thêm mấy lần nữa rồi anh
buông tay. Chỉ thấy ngón tay anh ấn cái gì đó trên điện thoại, lúc đó
máu từ từ chảy ra xung quanh, tay anh nằm trên vũng máu, cũng không còn
đủ sức để ấn gửi nó đi.
Ngày thứ hai cô gái biết được tin anh
cấp cứu, quên hết mọi bực tức chạy vào viện. Lúc cô tới nơi, thì anh đã
mất. Nguyên nhân là do mất máu quá nhiều.
Thì ra lúc anh muốn
dùng thân mình để đỡ hòn gạch cho cô thì phát hiện dưới đất cắm một
thanh thép dài mười mấy cm. Cho nên anh mới dùng hết sức lật người trở
lại, chỉ để cô bị hòn gạch rơi vào. Nhưng mình thì bị thanh thép xuyên
qua người.
Mẹ của anh cầm điện thoại của anh đưa cho cô. Để cô
đọc mẩu tin mà anh chưa kịp gửi : "em thân yêu, xin lỗi em vì anh không
bảo vệ được cho em, làm em bị thương... "
Xem xong cô không cầm được nước mắt ....
Đừng để những giọt nước mắt là muộn màng.....

____________tonytuonghnhp___________
TONYTUONG&PHANTHOM
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tonytuong.up-with.com
 
1000 con hạc giấy
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
ANHVAEM :: CHUYÊN MỤC TÌNH YÊU :: SƯU TẦM NHỮNG CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU-
Chuyển đến